Chuyên mục
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 1
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 2
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 3
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 4
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 4
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 5
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 5
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 6
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 6
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 9
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 10
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 11
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 12
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 14
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 16
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 17
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 18
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 19
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Sách kỷ niệm
Giáo sư Lê Hữu Mục và Những Cây Bút Thân Hữu cùng Đồng Tâm
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Kỷ Niệm Về Nhạc Sĩ Anh Bằng
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Kỷ niệm về thi sỹ Hà Thượng Nhân, Dòng thơ bất tử
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Sách Kỷ Niệm Về Giáo Sư Nguyễn Thanh Liêm
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Sách Kỷ Niệm Về Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ
Phần 1
Phần 2
Sách Kỷ Niệm Về Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Văn học
Văn
Thơ
Nghệ thuật
3 videos clips của buổi TalkShow trên đài truyền hình BYN
Âm nhạc
Âm nhạc
Archive
Music Online

There seems to be an error with the player !

Hình ảnh
Video Clip
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7 - Phần 6
Chủ nhật, 04 Tháng 12 2011 01:06
Mục Lục
Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7 - Phần 6
Tình mẹ qua thi nhạc Việt Nam - Nguyễn Ngọc Linh
Ngõ Trúc - Phong Vũ
Yoshiko cô gái Nhật - Trang Điền Morita
Chân trời mới - Tam Như
Mưa qua thi ca Việt Nam - Dương Viết Điền
Ngày họp mặt Văn Đàn Đồng Tâm tân niên mậu tí - Tiên Lê
Tất cả các trang

 

Tên thật: Hoàng Đình Báu
Sinh năm 1936 tại Huế, Cựu Học Sinh Quốc Học,
Trước 1975 – Quân chủng Hải quân, Hạm trưởng HQ 09. Sau 1975 hai lần đi tù Cộng sản tổng cộng 11 năm. Qua Mỹ diện HO. Khởi viết năm 1998 với nhiều tác phẩm:
-Còn Nợ - Truyện dài 2005
-Biển Vẫn Rạt Rào – Truyện ngắn, tùy bút, viết chung với Minh Triệu, Hoàng Sa, Tạ Thạc và Bùi Ngọc, 2004
-Bước Chân Bên Họng Súng, viết chung với Bùi Ngọc 2003,Dĩ Vãng Khó Quên – Truyện dài tình cảm 2002, Đêm Đen Quỷ Đỏ - Truyện Dài Tình Cảm, 2001, Mẹ Và Quê Hương – Tuyển Tập Thơ, 1999


- Tam Giang -

Người ta nói, một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời nầy là có một người bạn thân để gửi gấm những tâm sự thầm kín. Nhớ đến lời nói nầy tôi lật đật tìm số điện thoại của một người bạn thân từ hồi ở quê sống cùng làng và học cùng một trường. Làng đó là làng Nam Phổ chuyên nghề trồng cau với những cô gái quê nổi tiếng một thời về buôn bán cau ở xứ Huế. Ngày đó người ta thường chọc ghẹo các cô gái làng tôi bằng câu ca dao “Gái Nam Phổ ở lỗ trèo cau”. Sự thật chúng tôi là người làng Nam Phổ chưa bao giờ thấy một người dân làng nào dám ở truồng mà trèo cau cả huống chi đàn bà con gái! Vậy câu ca dao trên chỉ có ý nói lên cái đẹp của vườn cau xanh với những người con gái đảm đang, quán xuyến mọi việc từ trong nhà cho đến ngoài vườn.Nhưng người bạn tôi lại cho rằng câu ca dao đó là: “Gái Nam Phổ ở lỗ nhìn cau”mới đúng vì vườn cau bạt ngàn cây và cây thẳng tắp nên cứ mỗi lần ra sau vườn để “tè” là các cô tham công tiếc việc, tranh thủ thời gian nhìn lên các cây cau xem thử các buồng cau đã đứng hạt chưa để mướn người đến lột. Rồi anh bạn tôi đã thầm kín khoe: “Nhờ bất chợt nhìn trộm cô láng giềng Nam Phổ ở lỗ nhìn cau mà tôi phải mê mệt để rồi yêu nàng và sau đó cưới nàng làm vợ”. Tôi cũng có nhiều chuyện về người con gái Nam Phổ lắm nên cứ mỗi lần hai đứa gặp nhau là có dịp nhắc đến chuyện xưa, với vô số chuyện lúc còn ở truồng rong chơi trong các vườn cau cho đến lúc đi học trường làng rồi trường huyện. Sau đó lên tỉnh học hai đứa mới thật sự xa nhau. Qua Mỹ chúng tôi tình cờ gặp lại, mặc dầu không còn thân như hồi còn nhỏ nhưng thỉnh thoảng chúng tôi đến thăm nhau hay gọi điện thoại cho nhau.Bạn tôi là một tay chơi quần vợt lâu năm nên cuối tuần nào anh cũng ra sân với bạn bè và mỗi năm nếu nhận được cúp giải lão tướng hay kiện tướng quần vợt anh đều gọi điện thoại báo tôi biết và chúng tôi lại gặp nhau ở quán bún bò Huế hay một quán phở nào đó để ăn mừng chiến thắng.
Thường lệ chúng tôi gọi thăm nhau bằng câu:
-A lô, cho gặp Nam Phổ.
Bên kia đầu dây dù anh hay bà xã của anh nhận điện thoại đều biết tôi là ai nên vui vẻ trả lời:
-Chào anh, Nam Phổ đây. Mấy lâu nay đi mô mà không nghe tăm hơi anh đâu cả?
-Không đi mô hết. Nghe Huế lụt, hỏi anh chị xem làng mình có răng không?
-Không có răng hết, lụt nhẹ thôi. Ngày mai rảnh dến nhà tui chơi, mụ vợ tui nấu cơm âm phủ ngon lắm! Có hến từ cồn Hến bên nhà mới gửi qua nữa đó!
Như vậy Nam Phổ là “nick-name” thân thương của hai gia đình chúng tôi mà chỉ có chúng tôi mới hiểu rõ ngọn ngành.Chúng tôi xem nhau như bạn cố tri thân thiết, chia xẻ vui buồn và lắng nghe nhau tâm sự. Lúc nói chuyện, chúng tôi xưng hô thân mật với nhau như lúc còn ở quê nhà. Con cái chúng tôi đều có gia đình và ở riêng, bạn bè ở bên này cũng chẳng còn bao nhiêu người do đó chúng tôi xem tình bạn vào tuổi già như là một niềm an ủi lớn.
Vậy mà bẵng đi một thời gian lâu không biết vì lý do gì chúng tôi không liên lạc với nhau, đến khi tìm được số điện thoại, gọi nhưng chẳng có ai trả lời. Sợ gọi không đúng số, tôi nhấc phôn và gọi lại lần nữa.Tôi nghe tiếng động nhẹ rồi một giọng yếu ớt:
-A lô, ai đó?
Tôi trả lời:
-Nam Phổ đây, anh nghe rõ không?
-Nam Phổ hả? Anh là ai, ở đâu?
Tôi vô cùng ngạc nhiên, mỗi lần nhận điện thoại của tôi là anh cười vang như diều gặp gió rồi nói chuyện huyên thuyên một hồi mới chấm dứt. Nhưng bây giờ không hiểu tại sao bạn tôi lại xem tôi như người xa lạ. Tôi liền có ý định đến thăm anh:
-Nam Phổ. Anh cho tôi địa chỉ để tôi đến thăm anh bây giờ có được không?
Bên kia ngập ngừng một lúc rồi nói:
-Anh lại chợ Bàn Cờ hỏi tên tôi ai cũng biết! Dể kiếm lắm ... từ đó đến ngã tư Phan Đình Phùng quẹo phải là nhà tôi.
Tôi tưởng anh đùa giỡn nên hỏi lại:
-Nam Phổ ơi! Bàn Cờ đâu ở bên Mỹ nầy? Thôi, tôi sẽ đến gặp anh ngay.
Trên đường lái xe tôi miên man nghĩ đến người bạn già, sức khoẻ tốt mà sao lại đến nông nỗi nầy. Tôi nhớ đã có lần đến thăm nhà bạn ở sau lưng chợ Người Việt nên lần nầy cố tìm lại cũng không khó lắm. Dừng xe trước căn nhà mà hai vợ chồng người bạn đã bỏ bao công sức, có lúc làm hai ‘job’ để mua nhà và nuôi dạy đàn con từ ngày qua Mỹ.Nay con cái đã thành đạt, chúng đều ra riêng chỉ còn lại vợ chồng già lủi thủi trong căn nhà lớn nầy. Tôi bấm chuông, tiếng bước chân chậm chạp, nặng nề lê gần đến cánh cửa, rồi có tiếng hỏi nhỏ:
-Ai đó?
-Nam Phổ đây anh.
Cánh cửa hé mở. Tôi thấy hình dáng to cao của người bạn cố tri của tôi nay không còn nữa mà thay vào đó là hình dáng của một thân mình tiều tụy trong bộ đồ ngủ màu xám đang đứng che khoảng trống của cánh cửa. Người bạn nhận ra tôi, mở nụ cười và mở toang cánh cửa mời tôi vào. Câu đầu tiên mà tôi hỏi anh:
-Anh có bệnh gì không mà sao trông anh gầy và xanh xao quá vậy?
Người bạn trả lời:
-Chỉ gầy thôi, nhưng tôi không có bệnh gì cả.
-Không bệnh sao anh nói anh ở gần chợ Bàn Cờ bên Việt Nam?
-Ờ, tuổi già đôi khi cũng lẫm cẩm mà!
-Không phải đâu anh. Lẫm cẩm khác, còn đây là anh quên hẳn chỗ ở của anh ở bên Mỹ nầy rồi. Anh có vấn đề rồi đó! Anh có biết không?
-Tôi chẳng có thì giờ kiểm tra sức khoẻ của tôi mà anh.
-Tại sao anh không có thì giờ? Anh còn chơi quần vợt không?
Nhìn những chiếc cúp xinh đẹp, bóng loáng treo trên tường, anh lắc đầu:
-Tôi bỏ chơi hai năm nay sau khi bị té gẫy chân.
Như thường lệ, mỗi lần tôi đến, bà xã anh cũng ra phòng khách để cùng chúng tôi trò chuyện. Có khi chị cho chúng tôi ăn các món Huế như bún bò, bánh ít, bánh nặm, bánh khoái do chính tay chị làm. Đây là lúc chúng tôi nhớ lại làng Nam Phổ với bao kỷ niệm khó quên..Ngày xưa chị cũng là người láng giềng của tôi, nhưng hôm nay vắng chị, tôi hỏi anh:
-Bà xã anh đi đâu rồi?
Anh buồn rầu trả lời:
-Bà xã tôi bị tai biến mạch máu não đã hơn một năm rồi.Nay bà bị liệt toàn thân người, tôi bận ở bên cạnh bà suốt một năm nay nên không liên lạc với các anh được.
-Còn các con anh đâu?
-Tụi nó cuối tuần mới về thăm mẹ nó.
-Ngoài ra có ai đến giúp chị hằng ngày không?
-Sở xã hội có cho người đến săn sóc bà mỗi ngày hai tiếng.
Tôi nhìn anh mà thấy xót xa. Một năm nay anh phải làm “baby sitter” không chuyên nghiệp. Anh vốn là người chịu đựng, chỉ biết âm thầm làm việc cho đến nơi đến chốn như lúc còn trong quân ngũ. Tôi ngỏ ý muốn vào thăm chị. Anh đưa tôi vào căn phòng với ánh đèn mờ đục, ngổn ngang những xe lăn, gậy chống, xe đầy ... và trên giường chị nằm cũng ngổn ngang nào tả lót, khăn, giấy, bao ni lông...trên chiếc bàn kế giường chị nằm là chai lọ, chén, bát, đũa, muỗm. Chị chắc đã nghe những gì chúng tôi nói ở ngoài phòng khách, nhưng không thể ngồi dậy được nên khi thấy chúng tôi vào, chị nhìn và chào chúng tôi qua hai hàng nước mắt tuôn trào. Có thể chị cảm thấy tủi thân khi phải nằm như vậy cả năm trời, nếu không có anh chắc chị phải vào viện dưỡng lão, điều mà chị cũng như anh không ai muốn.
Những lần trước chúng tôi đến với nhau là đem cho nhau những nụ cười, nhưng hôm nay tôi chẳng biết nói gì hơn là chúc chị sớm bình phục và cố gắng làm theo lời chỉ dẫn của bác sĩ và chuyên viên để sớm phục hồi chức năng cơ thể bị hư vì cơn tai biến mạch máu não.
Nhìn thấy chị gầy đét, nằm liệt, chỉ còn hai con mắt yếu ớt nhìn lên trần nhà.Tôi trở ra phòng khách và lòng cảm thấy không yên ổn chút nào. Tôi nói với anh về khoa học tiến bộ, về phương pháp và dụng cụ trị liệu ngày càng tối tân, hy vọng chị sớm bình phục. Nhưng đối với sức khoẻ và tuổi tác của anh, ngày đêm bên cạnh chị như vậy, tôi e anh cũng không kham nổi. Mỗi sáng anh phải thức dậy sớm để lo vệ sinh, thay tã, thay quần áo...Rồi phải lo ba bữa cơm, lại phải đút ăn, nước, thuốc uống. Chị thật hạnh phúc đã có một người bạn đời như vậy! Nhưng trong thâm tâm tôi lo lắng cho sức khoẻ cả hai nguời nếu chị và cả anh không được chú ý chữa chạy đúng mức.
Người bạn tôi mỉm cười nhưng vẫn ngồi im lặng.Một lát sau anh chậm rãi:
-Nhiều lúc thấy tôi cực khổ, bà cũng muốn vào viện dưỡng lão cho tôi đỡ nhọc. Nhưng trong lòng tôi không muốn như vậy vì tôi còn sức để lo cho bà.Tuổi già thường phụ thuộc vào nhau. Vợ chồng già như đũa có đôi. Lúc khỏe mạnh sống với nhau, lúc già yếu xa nhau sao đành. Sức khoẻ tôi có giảm sút, nhưng tinh thần tôi chưa đến nỗi nào phải không anh?
Tôi nhìn anh nói nhỏ chỉ đủ hai đứa nghe:
-Tôi thấy chị bịnh nặng lắm và anh cũng đang bịnh đó. Anh cần phải đi bác sĩ ngay. Anh nên nói các con anh hảy nghỉ một ngày làm việc để đến với mẹ nó và đưa anh đến bác sĩ để xem anh có bịnh gì hay không.
Anh chần chừ:
-Tụi nó đứa nào cũng bận gia đình và việc làm nên chỉ có cuối tuần mới rảnh.Ghé thăm cha mẹ cũng phải đi cả vợ chồng con cái và cũng chỉ nửa giờ là nhiều. Mình đang ở xã hội Mỹ mà anh! Tôi thở dài. Thấy không thể làm gì hơn, tôi bèn hỏi anh:
-Vậy tôi có thể làm gì giúp được anh trong hoàn cảnh nầy?
Người bạn tôi vui hẳn lên:
-Lúc nào rảnh rỗi, bạn lại đây uống cà phê và nói chuyện với tôi. Cả năm nay, tôi lu bu và làm biếng không vào internet và cũng không xem TV, nghe đài, đọc báo. Vườn hoa quanh nhà chẳng có ai tưới tắm nên cũng chẳng có cái bông nào. Hôm nay bạn đến, tôi cảm thấy cuộc đời của vợ chồng tôi cũng còn nhiều hy vọng lắm. Sự hiện diện của bạn hôm nay như ngọn nến trong đêm tối. Cám ơn bạn đã dến thăm vợ chồng tôi.
Tôi ra về và hứa sẽ trở lại thăm người bạn cố tri. Nhưng vài ngày sau tôi lại được tin bà xã anh bị cơn trụy tim phải đưa vào bệnh viện cấp cứu và đã mất sau đó vài giờ. Tôi sửng sốt và đau buồn khi biết tin nầy. Cái chết của chị là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của anh. Anh đã mất chị như mất cả một phần của cuộc sống mà hai người đã gửi gấm cho nhau suốt cả cuộc đời.
Ba tháng sau, tôi gọi điện thoại cho anh:
- Phổ Đông.Anh mạnh khỏe không?
-Cám ơn bạn.Tôi khoẻ hơn trước.Hôm bà xã tôi mất, các bạn xa gần đều gọi điên, gửi email chia buồn mà đến nay tôi vẫn chưa cám ơn hết. Tôi đang chuẩn bị bán căn nhà nầy để thuê một căn chung cư người già như anh để ở. Vào cái tuổi nầy tôi chẳng còn thiết tha cái gì cả, ngay cả người vợ thân yêu nhất đời cũng phải ra đi, huống chi của cải vật chất. Bán nhà xong, tôi chia đều cho các con, tôi giữ một ít để làm việc thiện, đi du lịch, vui chơi với bạn bè v.v.
Tôi nói với anh lần chót trước khi gác điện thoại:
-Tôi biết hơn một năm nay anh đã quên tất cả để lo cho chị, mặc dầu con cái của anh chị cũng đã thành đạt và khá giả, nhưng xứ Mỹ nầy là vậy, con cái có gia đình rồi là không còn dính dấp gì đến cha mẹ nữa. Thỉnh thoảng mỗi năm vào ngày lễ lớn mới về thăm cha mẹ một hai lần là đủ. Do đó cha mẹ phải tự lo cho tương lai của mình chứ không nên trông chờ con cái như ở bên Việt Nam mình. Hôm nay anh có quyết định như vậy là hơi trễ nhưng cũng chưa muộn.

Tất cả mọi chuyện rồi cũng qua đi, cuối cùng chỉ còn lại thế giới của người già, nhưng phải làm sao thế giới nầy cũng còn nhiều điều đáng nói, đó là sự thật như bài thơ “Phục Sinh” trong tập thơ “ Tôi không còn đơn độc” của nhà thơ Thanh Tâm Tuyền:

Hãy mở cửa trái tim
tâm hồn anh vừa sống lại thành trẻ thơ
trong sạch như một lần sự thật

Còn chúng ta là bạn già tri kỷ, thỉnh thoảng tìm đến nhau để nhìn thấy nhau, để không mất sự hiện diện của nhau, vì nó là một phần của quê hương và quá khứ. Như ngày xưa nhà thơ Nguyễn Công Trứ tuổi già sức yếu vẫn chống gậy đến thăm bạn hiền:

Tao ở nhà tao, tao đến thăm mi
Thăm mi tao phải bước chân đi
Không đi mi bảo sao không đến
Đến rồi mi bảo đến làm chi
Làm chi tao chẳng biết làm chi được
Làm được tao làm chắc sướng ghê!

Tam Giang



 
Gửi góp ý
Tiêu đề
Nội dung

Những tin mới hơn

  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 9 - Phần 1
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 9 - Phần 1

    Tuyển Tập 9  

    (04/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 11 - Phần 16
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 11 - Phần 16

    Thơ Doãn Quốc Vinh Doãn Quốc Vinh hâu duệ của nhà văn lão thành Doãn Quốc Sỹ, cố Vấn VĐĐT. Những tập thơ DQV sáng tác đã được chuyền tay nhau qua các bạn hữu thân thương và những anh chị em trong gia đình của tác giả. Thơ anh chuyên chở nhiều tâm sự - như nhắn nhủ hay hồi tưởng về quá khứ. Những vần thơ âm hưởng lục bát thật ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bầu trời thênh thang, tình cảm của tác giả rộng mở chan chứa tình quê hương, dân tộc. Bằng vào sự thiết tha với gia đình cha mẹ anh em, với người tình, với bạn bè thân yêu, cho mọi người xa gần ngay cả với các thành viên của Đồng Tâm chúng ta nữa. Xin cám ơn họa sĩ DQV của ĐT vì ngoài những hoạ phẩm riêng cho TTĐT anh còn gửi thêm qua thi phẩm những nỗi niềm đau thương chua xót hay yêu thương trìu mến của tác giả đối với những điều trông thấy biểu hiện trong 3 tập thơ : Lục Bát Tùy Bút , Lục Bát Đôi Bờ và Thơ Tình của  Doãn Quốc Vinh

    (05/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 11 - Phần 15
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 11 - Phần 15

    Title: Em Sài Gòn Artist: Quang Minh Composer: Minh Tuấn Harmonist: Quang Đạt Lyricist: N&L: Nguyên Phan Minh Tuấn

     

    (05/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8 - Phần 7
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8 - Phần 7

    Một Thời Để Nhớ
    (04/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8 - Phần 6
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 8 - Phần 6

    Chiều Cali đọc thơ Quỳnh Giao - Lê Bình –

    Lòng mang những niềm riêng trong cái chung của quê hương. Dù ra đi xa vạn dặm, tình quê mãi mãi mang theo. Nỗi niềm riêng hay tiếng thở dài? Quỳnh Giao ghi lại: "Cây có cội nước có nguồn," Từ đi mang cả nỗi buồn tái tê Dù cho lạc dấu chân về Cũng không quên được tình quê trong đời" Bà Huyện Thanh Quan nhớ nhà khi chiều về: "Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn Tiếng ốc xa đưa vẳng trống dồn Gác mái ngư ông về viễn phố Gõ sừng mục tử lại cô thôn Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi Dặm liễu sương sa khách bước dồn Kẻ chốn chương đài người lữ thứ Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn"

    (04/12/2011)

Những tin cũ hơn

  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7 - Phần 8
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 7 - Phần 8

    HALLOVIETNAM

    Kính Gởi: Bác Doãn Quốc Sỹ (Kính nhờ Ông Nguyễn Cao Can chuyển hộ thư-rất cảm ơn) Kính Thưa Bác:

    Thắm thoát gần 10 năm không gặp lại, lúc Bác được về tôi còn ở lại Kiên Giam trại Z30 A,Xuân Lộc, Đồng Nai, Còn HT. Thích Đức Nhuận chuyển đến Hàm Tân, sau được trả tự do và HT đã Viên tịch tôi cũng không về thọ tang lễ Ôn….Những kỷ niệm giữa tôi và Bác nhớ nhau mãi không bao giờ quên…Tôi còn nhớ Bài thơ Bác Tặng….. “Chú gà mà đi ăn đêm, thấy hạt cơm mềm vung vãi đâu đây…Đêm khuya tội nghiệp cho mầy..vất vả canh chầy một bóng thành hai’…Tôi có nhờ người gởi tập thơ viết tay đến Bác tựa đề “ Bản Án Chế Độ CSVN Viết Từ Nhà Tù Xuân Phước” Có lẽ Bác đã thất lạc Nay chuẩn bị cho Cô Châm Oanh, Tổng thư Ký Hội Ái Hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN hải ngoại giới thiệu ra mắt bộ CD “Địa Ngục Trần Gian” nói về nhà tù, trải qua 26 năm lưu đày khổ sai biệt xứ. Xin Bác cho vài lời nhận xét về Thích Thiện Minh để ghi sau đĩa CD cho thêm phần khởi sắc…kính nhờ Ông Nguyễn Cao Can gởi Tâm thư nầy đến Bác. Mong Bác hoan hỷ hứa khả nhận lời.Chân thành cảm ơn và kính chúc Bác cùng gia quyến Vô Lượng Kiết Tường và Vô Biên An Lạc./.

    Hội Trưởng
    (04/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 8
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 8

    NGƯỜI NỮ TU HUYỀN CHỨC J.NGỌC

     

    (27/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 7
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 7

    TRUYỆN DÀI GS. NGUYỄN XUÂN VINH

    Tìm Nhau Từ Thuở

    (27/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 6
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 6

    Lịch sử nghìn năm khó thứ tha Ngỗ nghịch cộng nô dâng biển mẹ Bất tài bè lũ cố manh nha Vùng lên ta quyết, đòi sông núi Lật đổ loài gian, giữ nước nhà Chiến dịch phong trào đang chuyển dậy Chung lòng vững chí giữ quê cha. Cù Hoà Phong

    (27/12/2011)
  • Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 5
    Tuyển Tập Văn Đàn Đồng Tâm 15 - Phần 5

    NHỮNG BƯỚC CHÂN VIỆT NAM

    Những bước chân đi dập dồn như sóng Sài gòn Hà Nội mọi nẻo quê hương Tuổi trè Việt Nam tỏ cùng thế giới Tiếng nói hào hùng chống phường vô lương

    Những bước chân đi tay nắm bàn tay Bất chấp hiểm nguy rình rập bủa vây Cùng cất tiếng chống lũ người ngang ngược Nước non này tuổi trẻ vẫn còn đây

    Những bước chân đi giữa rừng biểu ngữ Miệng hô to lời đối kháng giặc thù

    Niềm vui tôi rộn ràng trong lòng ngực Tuổi trẻ này sẽ sống mãi muôn thu.

    (27/12/2011)
Tin tức
  • Phóng Sự Ra Mắt TTDT số 12 và Web site VDDT
    Phóng Sự Ra Mắt TTDT số 12 và Web site VDDT

    CHƯƠNG TRÌNH GIỚI THIỆU

    TUYỂN TẬP ĐỒNG TÂM SỐ 12 & WEB SITE

    www.VanDan-DongTam.org TẠI HOUSTON TEXAS VÀO NGÀY 15 THÁNG 05 NĂM 2011

    Từ mấy tuần trước ngày Giới Thiệu Sách (GTS), tôi đã nhận được thông báo qua email, và qua diễn đàn của Văn Đàn Đồng Tâm rằng: vào ngày 15- 5- 2011, Văn Đàn Đồng Tâm (VĐĐT) sẽ có buổi giới thiệu Tuyển Tập Đồng Tâm số 12, chủ đề Xuân Hy Vọng, và chính thức ra mắt web site vandan-dongtam.org, được tổ chức tại nhà hàng Phố Núi 8282 đường Bellaire, khu Southwest Houston. 

     

    (29/05/2011)
  • Doãn Quốc Vinh - ‘Cho Em Niềm Hy Vọng 9’
    Doãn Quốc Vinh - ‘Cho Em Niềm Hy Vọng 9’
      Doãn Quốc Vinh Dùng Nghệ Thuật Để ‘Cho Em Niềm Hy Vọng 9’

     

    Doãn Quốc Vinh, hậu duệ của nhà văn lão thành Doãn Quốc Sỹ - cố Vấn VĐĐT, đã sáng tác và thực hiện những tập thơ  được chuyền tay nhau qua các bạn hữu thân thương và những anh chị em trong gia đình của tác giả. Thơ anh chuyên chở nhiều tâm sự - như nhắn nhủ hay hồi tưởng về quá khứ. Những vần thơ âm hưởng lục bát thật ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bầu trời thênh thang,  tình cảm của tác giả rộng mở chan chứa tình quê hương, dân tộc. Bằng vào sự thiết tha với gia đình cha mẹ anh em, với người tình, với bạn bè thân yêu, cho mọi người xa gần ngay cả với các thành viên của Đồng Tâm chúng ta nữa. Xin cám ơn họa sĩ DQV của ĐT vì ngoài những hoạ phẩm riêng cho TTĐT anh còn gửi thêm qua thi phẩm những nỗi niềm đau thương chua xót hay yêu thương trìu mến của tác giả đối với những điều trông thấy biểu hiện trong 4 tập thơ :  Lục Bát Tùy Bút ,  Lục Bát Đôi Bờ, Lục Bát Ru Hời  và  Lục Bát Tình của Doãn Quốc Vinh DOÃN QUỐC VINH với đêm dạ tiệc “Cho Em Niềm Hy Vọng 9,” sẽ được tổ chức vào lúc 4 giờ 30 chiều ngày 16 tháng Mười, 2011, tại nhà hàng Mon Amour, thuộc thành phố Anaheim, California.

     

    Văn Đàn Đồng Tâm (VDDT) xin hân hạnh giới thiệu và thân mời quý văn thi hữu và đồng hương tham gia ủng hộ thật đông đảo.

     

     

    * * * * *

    Từ “Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều” Gần đây, tôi được dịp đọc lại “Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều” trên trang SángTạo.org. Đọc công khai, đọc bao nhiêu lần tùy thích. Càng đọc, càng thích. Càng đọc, càng u ẩn niềm quê. Càng đọc, càng muốn khóc cho cái điêu linh của quê hương, dân tộc, cho cái nhục nhằn của sinh linh. Càng đọc, càng muốn đi tìm tác giả, để cám ơn ông đã cho tôi được sống với đất nước trong một giai đoạn trước khi tôi chào đời. Càng đọc, càng nhớ lại cái lần đầu tiên gặp Doãn Quốc Sỹ trong cái tủ kính khóa chặt của ông Ngoại tôi ở một vùng quê miền Tây Nam đất Việt. Tôi đọc lén. Lén cái chính quyền sau 1975. Lén cả ông Ngoại tôi, vì sách quý, con nít biết gì mà động vào. Tuy sau này tôi mới biết, ông tôi không hề cấm con cháu đọc sách của ông, dù ông quý sách hơn cả vàng (nên tôi oai hùng mượn ông quyển “Ba Sinh Hương Lửa” và vác về nhà đọc một cách hết sức chính quy). “Ngàn vàng dễ kiếm, lời tốt khó tìm.” Quý là đúng. Và quý nhất là cái thông điệp mà nhà văn, nhà giáo Doãn Quốc Sỹ đã trân trọng gửi gắm cho độc giả ở cuối truyện. Với cái ngôn ngữ giản dị và một tâm hồn thuần Nho, ông nói lên một sự thật và một thực tế mấu chốt của thời đại chúng ta. “Ở thế giới thực dân tư bản, người ta tung vật chất ra để giam lỏng linh hồn. Ở thế giới thực dân cộng sản, người ta phong tỏa vật chất để mua rẻ linh hồn. Cả hai cùng thất bại! Linh hồn nhân loại chỉ có thể mua bằng tình thương yêu rộng rãi và chân thành.” “Tình thương yêu rộng rãi và chân thành.” Tình thương yêu ấy, nó có mùi vị gì, màu sắc ra sao, kích cỡ thế nào, hình dáng làm sao? Theo tôi, nhà giáo Doãn Quốc Sỹ đã xuất sắc trong việc tề gia, để câu trả lời nằm chính ngay trong huyết mạch lưu truyền của ông. Đến “Niêu Cơm Quê Nhà” Con nhà tông, nên chắc chắn phải giống lông giống cánh. Doãn Quốc Vinh, hậu duệ của nhà văn Doãn Quốc Sỹ, đã được bú mớm cái dòng sữa của mẹ và cái dòng tư tưởng của cha từ trong nôi. Doãn Quốc Vinh được biết đến nhiều như một họa sỹ, qua các cuộc triển lãm “Ao Nhà Lung Linh” hay “Chuyện Trò Với Lá,” vừa xuất thần trong bản sắc dân tộc, vừa bật tung những sáng tạo hiện đại. Nhưng Doãn Quốc Vinh cũng dính líu với chữ nghĩa, có lẽ vì cái duyên nghiệp viết lách còn quá nồng nàn giữa hai thế hệ của Doãn gia. Tôi đặc biệt quan tâm đến “Niêu Cơm Quê Nhà,” một bài thơ Doãn Quốc Vinh viết tặng cho người thân ở xa, khi anh còn ở tại Sài Gòn, vào năm 2005.

    Bài thơ dung dị và dân dã như cái niêu cơm, như ý niệm quê nhà, như mối tình thôn quê thuần nông nghiệp. Bài thơ được ‘nấu’ như thế này: “…lạy trời , lạy đất , lạy mây lạy cho lúa chín trĩu đầy hạt thơm lạy cho xó bếp nhiều rơm để tôi thổi chín niêu cơm quê nhà mời anh , mời chị ở xa ghé chơi … xơi chén cơm cà với tôi bát canh bông bí ngọt chồi vại dưa , khoanh cá, khúc dồi … chân quê dăm năm thu vén bộn bề này anh, này chị đường về nhớ chăng?” Doãn Quốc Vinh đã thể hiện “tình thương yêu rộng rãi và chân thành” một cách thật cụ thể trong bài thơ này. Anh cầu khẩn cho có được những điều kiện cần thiết để nấu một bữa cơm nhà quê, để mời những anh những chị đang sống xa quê, vài năm “thu vén bộn bề” một lần, về lại. Anh mong họ được hưởng lại cái không gian quê nhà ngay trên đầu lưỡi. Không dưng anh làm cho tôi thèm mùi khói rơm quá! Nhưng cái sự chuyên cẩn trong từng cái lạy, cái chọn món, cái ‘thổi’ cơm (rất dân dã, và hầu như chỉ còn ở thôn quê Việt Nam vì sự bành trướng của bếp ga, bếp điện) – tất cả bày ra một mâm cỗ của yêu thương, thông cảm, chia sớt. Người-ở-lại Doãn Quốc Vinh đã “chân thành” và cũng rất “rộng rãi” với tâm sức của mình khi đi ngược dòng thời gian, thổi một “niêu cơm quê nhà” để làm ấm lòng người đi xa. Cho đến khi chính anh cũng là người đang đi xa, thì anh lại tiếp tục ‘thổi’ cơm để gửi về cho những đồng bào ở lại, nhất là những đồng bào nghèo khó. Dùng hội họa để “Cho Em Niềm Hy Vọng 9” Doãn Quốc Vinh đã ‘thổi’ cơm cho những người nghèo khổ trên quê hương bằng cách nào? Anh không lạy trời lạy mây nữa. Anh vẽ. Anh đã chọn những bức tranh ưng ý của mình để bán gây quỹ cho SAP-VN tại đêm dạ tiệc “Cho Em Niềm Hy Vọng 9,” sẽ được tổ chức vào lúc 4 giờ 30 chiều ngày 16 tháng Mười, 2011, tại nhà hàng Mon Amour, thuộc thành phố Anaheim. Nếu tình người bàng bạc trong văn chương chữ nghĩa của cha con họ Doãn, thì tình người là một nếp sống hằng ngày trong gia đình này. Doãn gia đã cưu mang bao người cơ bần, ngay giữa lúc họ Doãn cũng phải đối diện với khó khăn thời chiến. Họ Doãn đã dùng cái “tình thương yêu rộng rãi và chân thành” để sống và làm chủ đạo cho dòng tộc mình. Cho nên việc họa sĩ Doãn Quốc Vinh đưa cái “tình thương yêu rộng rãi” ấy đến góp tay với SAP-VN để phục vụ đồng bào trong cảnh khốn cùng, âu chỉ là một việc tất yếu. SAP-VN, với tất cả những thành quả trong hoạt động từ thiện gần hai thập niên qua, đã đón nhận sự giúp đỡ hết mình của biết bao nhân tài và mạnh thường quân. Nhưng sự giúp đỡ của Doãn Quốc Vinh lần này làm cho tôi xúc động theo lũy thừa đôi, có lẽ vì anh diễn đạt cái ‘tình quê’ một cách tự nhiên và sâu sắc, nhất là qua những bài thơ và phát biểu của anh. Trong thời gian chuẩn bị cho ngày gây quỹ, thân mẫu của anh, bà Doãn Quốc Sỹ, nhũ danh Hoàng Thị Thảo, đã hấp hối và qua đời đầu tháng Chín tại Houston, Texas. Có lẽ bà là một trong những người đàn bà hạnh phúc nhất, vì đã có một người phối ngẫu giàu lòng nhân ái như vị văn tài Doãn Quốc Sỹ, đã cùng bà nuôi nấng những người con có tấm lòng tha thiết với quê hương và với đồng bào như Doãn Quốc Vinh. Kính mời quý đồng hương cùng đến, thưởng lãm những “niêu cơm quê nhà” mà Doãn Quốc Vinh đã ‘thổi’ bằng óc sáng tạo và nét cọ tài ba, để cùng SAP-VN thắp sáng tình quê trên những vùng nhân sinh nghèo khổ của quê hương. Nếu không có quý vị, “niêu cơm quê nhà” của Doãn Quốc Vinh sẽ không “chín” nổi vì thiếu lửa. Quý đồng hương có thể mua vé trước tại Nhà Sách Tự Lực (714 531 5290, 714 531 5290), hoặc Tiệm Kính Optometry (714 418 0190, 714 418 0190), hay qua email tại (sapvntix@gmail.com). Nếu có thắc mắc về chương trình gây quỹ, xin quý vị gọi số điện thoại 714-901-1997, 714-901-1997. Xin hẹn cùng ‘ăn cơm quê nhà’ với quý vị lúc 4:30 chiều ngày 16 tháng Mười, 2011 tại Nhà hàng Mon Amour (Mon Cheri 2 cũ), tọa lạc tại 3150 W. Lincoln Ave, #134, Anaheim, CA 92801.

     

    Trangđài Glassey-Trầnguyễn

     

     

     

    (10/10/2011)
  • Ra Mắt Tuyển Tập VDDT 12 - Xuân Hy Vọng
    Ra Mắt Tuyển Tập VDDT 12 - Xuân Hy Vọng

     

                               

     

    Thư Mời

    Văn Đàn Đồng Tâm (VDDT) trân trọng kính mời quý văn nghệ sĩ và đồng hương thân hữu, vui lòng dành chút thời gian đến tham dự buổi liên hoan văn nghệ giới thiệu tuyển tập VDDT số 12, chủ đề Xuân Hy Vọng, được tổ chức tại nhà hàng Phố Núi, địa chỉ 8282 Bellaire Blvd. Houston TX 77072, vào chiều Chúa nhật, ngày 15 tháng 05 năm 2011, từ 4PM đến 9PM.

     

    Chương trình gồm nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc, hấp dẫn do nhiều nghệ sĩ tham gia trình diễn (Hoàng Kim Khánh, Sonny Phan, Lệ Ngọc, Nguyệt Khánh, J. Ngọc, Nhật Hạnh, Phan Thanh, v.v…)

     

    Vào Cửa Tự Do. Phục vụ Ẩm Thực Miễn Phí.

    Tặng Quà Lưu Niệm. Dạ Vũ Vui Nhộn.

     

    Sự hiện diện của quý vị là một vinh dự và niềm khích lệ lớn lao đối với VDDT.

    Trân trọng kính mời

     

    Thay mặt Ban Tổ Chức

     

    Cù Hoà Phong

    281-975-9782

     

    P.S. Vì chỗ ngồi có giới hạn, xin quý vị vui lòng sớm ghi danh tham dự qua email vandandongtam@gmail.com hay điện thoại cho Tạ Xuân Thạc (281-370-0233), Cù Hoà Phong (281-975-9782) để nhận vé mời.

    Xin chân thành cám ơn.

     

     

                            

     

     

     

     

     

     

    (12/05/2011)
Quảng cáo
nicolasdetal
drmainguyen
KS Bellaire
Nguyen Quoc Dung
Nhan Hien
Mark D.Le M.D.,P.A
Nguyen Phi Loi
TRỢ CẤP TÀN TẬT – SSI
Northside Domestic & Import
PharmTrustPharmacy
Tofu